Thơ Xuân
Nghe thơ online Thơ Xuân
Download thơ audio Thơ Xuân
Có phải anh là người em yêu mãi Nên nhớ quên em vướng mắc chân ngày Thu đã đến lá muôn chiều rụng đỏ Cuộc tình buồn ngày tháng vẫn chưa phai Xa nhau lắm anh ơi đường bay mỏi Ô thước chưa bắc nổi một nhịp cầu Cuộc tình mình là thoáng nhớ xanh xao Vực nước mắt thấm nhầu chăn gối bỏ Sao thế anh khi tình chưa yên ngủ Vẫn nơi em xanh nẻo ngõ bên đời Mất nhau chưa mà nhớ thương vẫy g
Bỗng một ngày trời không có nắng Cáng phượng tàn báo hiệu thu sang Ta ngẩn ngơ bởi lá thu vàng Chiều lạnh gió, nhớ vòng tay ngày ấy Bỗng một ngày người đi không trở lại Tiễn biệt người ta lặng lẽ thâu đêm Người đã đi vào giấc ngủ triền miên Ta ngơ ngẩn từ dạo nào xa vắng Lòng nức nở, những chiều vàng không nắng Bởi vì đâu, dạ cứ mãi bâng khuâng Người đã xa từ thuở trước m
Bực) Những khi lòng bực bội Tự xỉ vả cái tôi Hết đứng, lại đến ngồi Gặp ai đều dzận dỗi Khiến con tim mệt mỏi Vì: "Cô chủ nhét nhồi Bao nỗi buồn không nói Sao chẳng hiểu dùm tôi? " Nhỏ bạn cong cớn môi: " Mi, thiệt là nhàn rỗi Cứ làm thơ nông nổi Và mơ mộng xa xôi... " Tiếng gió hay tiếng roi? Quất lên mình đêm tối Trăng vàng đau nhức nhối Nào có khác gì tôi? Chán... đem gương ra
Có những dòng tâm sự không biết gởi cho ai Làm sao kể anh nghe về nỗi đắng cay tôi đang chịu? Làm sao anh hiểu Tôi đang lao đầu xuống vực Không vì cuộc đời cơ cực Đang giơ vuốt chờ chực tóm lấy tôi Tôi không thể hé môi Than cùng anh những lời nghe rất tội Chợt thấy mình cuồng vội Sống như thể chẳng có ngày mai Tôi đâu có say Mà lao đao như đi trên sóng Nhoài người bắt bóng Để rùng m
Mường tượng một ngày – khuất bóng âm thầm Anh trả lại em – vài trăm tấm hình Những phong thư và hương đằm thắm Những góc phố - của đôi tình ta – nhân tình Sao ta phải cố quên – con đường mòn ? Qua nhà em, nhưng phố còn chưa mất Làm sao trả được – chốn hẹn – góc rừng ? Dù rừng có cháy – vẫn còn trôi dạt Làm sao anh trả người hương tóc ? Vấn vương trên vai – Còn nhớ một đ