Thơ Xuân
Nghe thơ online Thơ Xuân
Download thơ audio Thơ Xuân
Tàu bay cất cánh mờ xa khuất Dõi mắt trông theo dạ ngẩn ngơ Ai đi, mưa xuân buồn lây lất Đếm bbước phi trường tập làm thơ? Nhớ nhung ai ngồi đây tóc bím Ngoảnh lại chung quanh ghế trống buồn Ai đã xa vời chân trời tím Ai ở lại đây giết mùa xuân.
Đêm nay tôi ngắm hoa Quỳnh, Tâm tư lắng đọng lặng nhìn cô liêu, Em di từ thuở xế chiều, Quỳnh Hương tươi thắm mỹ miều cành hoa, Bây giờ hoa đã xa ta, Bóng sương mờ phủ chiều tà khói mây, Hương à, Hương hỡi có hay? Quỳnh Hương trước mặt hay bay xa rồi?
Thôi nhé, em về Chiêm Quốc xa, Một dòng lệ nhỏ xuống tình ta. Núi đồi trùng điệp rồi ngăn cách, Người đẹp, tim ta vẫn một nhà. Em đi kiều diễm mở giang san, Ta ở đường gươm giữ vẹn toàn; Khác một lối về, chung mộng ước, Hai lòng chung cả hận ly tan. Thôi nhé, em đừng khóc nữa chi, Đã nhiều đêm trắng xót người đi, Một mai phiêu dạt trời đơn chiế
Em ơi! thơ sầu dâng lên mi, Nghẹn ngào khi rời tay chia ly. Tình cờ gặp nhau trong giây phút, Rồi người Sơn cước, kẻ Kinh kỳ. * Biết viết gì đây! Biết nói gì? Lệ sầu loang lỗ, lúc phân ly. Kẻ về, người ở. Hồn thương nhớ. Vương vấn tràn lan, mỗi bước đi. * Em tiễn anh đi, lúc xế chiều, Một mình trở lại chốn cô liêu, Xa xôi cách trở, ngàn thương cảm. Bỗng thấy tâm tư mến thương nhiều
Tặng anh vài giòng chữ Hẹn sau này gặp nhau Mùa thu miền kháng chiến Vẫn giống thu năm nào Rồi đây cùng đất nước Mà riêng rẽ âm dương Người bảo “đi là chết” Kẻ sống càng đáng thương Anh về đời nhung lụa Thơm khói ngát hương đường Ngoài này lúa sắp ngập Triền đê con nước dâng... Tôi sẽ cùng chết đói Và cùng rét anh ơi ! Với triệu người bạn hữu Là triệu mảnh đời tôi Ở nơ