Thơ Xuân
Nghe thơ online Thơ Xuân
Download thơ audio Thơ Xuân
Tôi bán thơ tôi, ai người sẽ đọc ? Tôi bán tình tôi, ai người sẽ khóc ? Mỗi bài thơ là một vết dao đâm Và mỗi chữ là một giọt máu thắm Anh có mua không ? đây dòng lệ nóng Em có xem không ? khối tình cháy bỏng Cố hóa thân vào giấy trắng mực đen Sinh ra đời vẫn chẳng có cái tên Phải chen chúc bên cạnh tình kẻ khác Tôi bán thơ tôi - mang tiền đổi chác Tôi bán tình tôi - lời những hư danh
Người như thiên thần mỏng manh đôi cánh Bay đi- ngang qua biển và trời xanh, Vui cõi trần gian, sông dài trăm nhánh Nhớ người thuở nào - lệ khóc long lanh? Tóc sầu thuở nào (ta sợ) chia phôi, Tóc mai sau (sẽ) sợi nhạt sợi nhòa? Môi xinh tươi có héo hon nhòa nhạt? Môi thoáng buồn - tưởng lòng anh vỡ nát! Cơn mưa nào có dấu được mùa Xuân? Cỏ xanh non hồn em bừng ngọn mượt Em nhớ không - thời chún
Nhiệt lưu cuộn về nam Thèm loài kình ngư mười nghìn hải lý Những câu thơ đọc không biết cũ Thèm toạc xé thời gian Mưa viết nhạc lên đêm hoang Ánh mắt dọc theo triền sông về phố Gió bên tai mơ vòng xe nhỏ Ôi những con đường Khoảnh khắc xưa chợt bừng như nhóm lửa Xuống bàn tay xương xương Tiếng rên khẽ…. Của mùa Đông quàng cổ Lá Xà Cừ cũng biết dâng hương Xúc cảm ngợp chìm, bội
Tháng hai Có một ngày khi không thành vô lý Tự dưng đâm ích kỷ Ghen hờn cùng những kẻ có đôi Thuyền bây giờ đâu có dám ra khơi Sao con sóng vẫn dập vào ghềnh đá Trừng phạt ai khi tập tành dối trá Câu mến thương, cợt nhã với bao người Tự biến mình thành quái thú - đười ươi Nhe răng cười như không hề biết khóc Để đêm về mới thấy mình cô độc Quờ bàn tay .... chạm được những kho
"....Sinh nhật mùa đông năm này buồn hơn trước có giọt nước lặng lẽ chảy vào tim ....." (Lưu Niệm) Em vẫn đi tìm Một mùa đông năm cũ Chưa thân nhau đủ Em chưa dám vòi quà Chép một bài thơ Anh gởi tặng cô bé Là em - ngày xưa còn trẻ Mê thơ mới chớm biết yêu người Mùa đông năm nay Em mải mê tìm - không ra nổi tứ thơ Viết tặng mình - sinh nhật - tháng mười hai Chỉ câu hỏi tại sao lặp lạ