Thơ Việt Nam
Nghe thơ online Thơ Việt Nam
Download thơ audio Thơ Việt Nam
thiền viện tôi trưng chỉ ảnh emkinh kệ nghìn pho có một tênviết hoa một chữ không ai hiểuPhật bảo: kinh mà không phải kinhthế giới vì em sẽ dịu hiềnbiển đời phút chốc bỗng bình yêncánh chim tịch mịch miền vô niệmvô chấp, em ngồi như Quan Âmba nghìn thế giới quy về đâyvóc ốm em đi. Ngón cũng gầythấy trong Địa Tạng em và mẹTam Bảo theo tôi: có dáng ngườimuông thú vì em ở với rừngt
Cảm đề Tess of the D'Urbervilles Vì bữa đó cửa buồng em khép kín Nên bốn bề tiếng động đã xâm lăng Và tràn ngập vào sâu trong cung điện Đáy linh hồn em rạn vỡ bao phen Vì bữa đó nhìn nhau hai con mắt Giữa bốn bề bóng tối lạnh tro phai Nên em muốn bàn tay ta xiết chặt Ngón vô ngần đau khổ ở trong tay Và vuốt ngực nghe chừng như lá phổi Đã điêu tàn trong lệ đẫm liên miên Dòng ngơ ngác tự
Cỏ đồi ai nhuộm mà xanh ?áo em ai nhuộm mà anh thấy ?Da trời ai nhuộm mà lam ?Tình ta ai nhuộm, ai làm cho phai ?
Lòng vẫn bâng khuâng hương lửa nhớ Người đi áo bạc dặm trường xa Con đò ly khách mênh mông sóng Đã mỏi mòn chưa, những mộng hoa ? Trời xanh dùn vết mây đen lạnh Như vệt hằn trên ngọc trắng pha Nè anh, duyên được mùa trăm tuổi Sao một mình em gặt xót xa ? Cổ tích thương tiên hiền mắc đọa Trời dành cay nghiệt để Xuân qua ! Ông già hiệp sĩ quay về núi Nhìn thấy mây giăng lạnh nếp nhà !
Ngày xưa anh đón em Nơi gác chuông chùa nọ Con chim nào qua đó Còn để dấu chân in Anh một mình gọi nhỏChim ơi biết đâu tìmMười năm anh qua đó Còn vẫn dấu chân chim Anh một mình gọi nhỏ Em ơi biết đâu tìm Ngày xưa anh đón em Trên gác chuông chùa nọ Bây giờ anh qua đó Còn thấy chữ trong chuông Anh khoác áo nâu sồng Em chân trời biền biệt Tên ai còn tha thiết Trong tiếng chuông chiều đưa Ngày xưa