Thơ Việt Nam
Nghe thơ online Thơ Việt Nam
Download thơ audio Thơ Việt Nam
Quái lạ ! Làm sao cứ nhớ nhauNhớ nhau đằng đẵng suốt đêm thâụBốn phương mây nước, người đôi ngãHai chữ tương tư, một gánh sầu .Khối Tình Con II, 1918.
phải đây mùa nhớ thương nhauchim ngoài ngọn gió hoa đầu cành mưabiết yêu thì khổ có thừahình dung một thoáng tương tư chín chiềuxa nhau gió ít lạnh nhiềulửa khuya tàn chậm mưa chiều đổ nhanhbóng đơn đi giữa kinh thànhnhìn duyên thiên hạ nghe tình người tađêm về hương ngát bên hoatỉnh ra thì lại vần là chiêm bao
Tôi đã gặp em từ bao giờ kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya kể từ gió thổi trong vừng tóc hay lúc thu về cánh nhạn kia ? Có phải em mang trên áo bay hai phần gió thổi một phần mây hay là em gói mây trong áo rồi thở cho làn áo trắng bay ? Có phải mùa xuân sắp sửa về hay là gió lạnh giữa đêm khuya hay là em chọn sai màu áo để nắng thu vàng giữa lối đi ? Có phải rằng tôi chưa được quen làm
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,Một người chín nhớ mười mong một ngườịGió mưa là bệnh của giời,Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.Hai thôn chung lại một làng,Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này ?Ngày qua ngày lại qua ngày,Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.Bảo rằng cách trở đò giangKhông sang là chẳng đường sang đã đànhNhưng đây cách một đầu đình,Có xa xôi mấy mà tình xa xôi...Tương tư
(1820-1854) Một gánh tương tư nặng mỗi ngày,Sầu riêng riêng những có ai haỵLàm khuây mượn rượu khôn nâng chén,Muốn giải ôm cầm biếng nối dâỵDặm thẳm đường xa trông mặt Bắc,Phòng không quạnh quẽ chạnh niềm TâỵXuân đưa ngành liễu nghe tin gió,Nguyệt rạng thềm hoa thẹn bóng câỵ