Thơ Hay
Nghe thơ online Thơ Hay
Download thơ audio Thơ Hay
Vào lớp học tôi nhìn em cô giáo Lúc nhoẻn cười con mắt háy chùm đuôi Nhánh chân mày cong như đường xa lộ Tôi học trò hồn phóng đuổi hụt hơi Khung của kính mùa đông đầy áp đảo Chiều ngoài kia cảm cúm giống như người Lại đang lúc gặp đất trời trở tráo Có cách nào em biếu nụ cười tôi? Suốt buổi học nghĩ trăm điều hơn thiệt Khổ thân già thơ cứ phả xanh um Chu dài môi em cong hình v
Khổ như chị đến thế thôiLẽ đâu giời vẫn bắt người khổ thêm Xương rồng đội cát mà lênĐem gan con gái làm mềm đá xanhChân trần qua lửa chiến tranhTuổi xuân chị, đã hoá thành núi sông Ngày về, biển vẫn mênh môngMúc lên nước đục mà trong với đờiCong vênh đành một kiếp ngườiVới ai cũng chỉ rằng: Tui thiệt thàHuy chương buộc giắt vách nhàThương bạn nằm chốn rừng xa không về Bi
Con ơi mẹ dặn câu nàySông sâu chớ lội đò đầy chớ điNgười dưng người ở đâu vềĐi cùng ta một chuyến đi xuồng đầy.Hớ hênh nghiêng chút bên nàySông sâu chới với bàn tay chia lìa.Hớ hênh nghiêng chút bên kiaGiọt đau thương sẽ đầm đìa mắt ai.Biết rồi!... vai cứ kề vaiKệ cho mấp mé cả hai mạn xuồng.Bưởi nhà ai chín sau vườnGió bâng quơ thả làn hương giữa trờiCu vườn thong thả bay
Hàn San cổ tự* đỉnh nghinh phongGội nắng Cô Tô** rạng ánh hồngKhói sớm Đông nam về cửa biểnChuông chiều tây bắc vọng bờ sôngRu tình mặc khách lòng an tịnhXúc cảm thi nhân bút trổi bồngKhởi một niệm từ nơi đất phậtXuân tràn tự tại khắp chân không -------- *Hàn San = núi Hàn có ngôi cổ tự ở ngoại thành Cô Tô
Xuân về từ cõi xa xăm Miên mang tâm thức tơ tằm vấn vương Hương hoa ngào ngạt bên đường Mưa xuân nhẹ hạt vô thường rơi rơi Tình quê xa ngút mù khơi Tình em sương khói một thời gieo neo Từ em quê cũ vẫn nghèo Xuân về ấm lạnh buồn theo hương trầm Điêu tàn một kiếp trăm năm Hoa phong nhụy độ tơ tằm ly tan Từ anh nghe đã muộn màng Xuân xanh tan tác đông tàn hóa thân