Thơ Học Trò
Nghe thơ online Thơ Học Trò
Download thơ audio Thơ Học Trò
Con về thăm lại thầy xưa Nói sao cho hết cho vừa thầy ơi ! Lòng con quá đỗi bồi hồi Tóc thầy nay đã bạc rồi còn đâu ? Thời gian chẳng có bao lâu Mà sao mọi vật ngả màu rêu phong ? Sân trường áo trắng trắng trong Bây giờ buồn tẻ vắng không bóng người ... Thầy nhìn con, nở nụ cười Nụ cười héo quá, khác mười năm qua : "Trường xưa, giờ của người ta Người ta lấy lại đó mà, con ơi !"
Con về thăm lại thầy xưa Nói sao cho hết cho vừa thầy ơi ! Lòng con quá đỗi bồi hồi Tóc thầy nay đã bạc rồi còn đâu ? Thời gian chẳng có bao lâu Mà sao mọi vật ngả màu rêu phong ? Sân trường áo trắng trắng trong Bây giờ buồn tẻ vắng không bóng người ... Thầy nhìn con, nở nụ cười Nụ cười héo quá, khác mười năm qua : "Trường xưa, giờ của người ta Người ta lấy lại đó mà, con ơi !"
Tóc mây sợi ngắn sợi daì Trâm hoa caì tóc cho lòng anh thươngVẫn trông dơị em (nơi) cuối duòng Cho ngàn nỗi nhớ theo làn tóc mây ...
Xưa em là mây trắng Thiết tha trong sân trường Trưa vàng mênh mông nắng Cỏ xanh bềnh bồng hương. Xưa em là chim trắng Ríu rít vang phố chiều Thơ ngây cùng bè bạn Vội vàng chi tiếng "yêu". Xưa anh đứng bên đường Em qua, chân bước nhẹ Giọt bâng khuâng rơi khẽ Môi cắn môi ngỡ ngàng. Rồi mùa sang... mùa sang Chim xưa còn ríu rít Mây xưa còn thướt tha Anh xưa còn vụng dại Tình xưa sương khói qua Sân
"Sớm mai em đi Chùa Hương Từ hoa cỏ mờ hơi sương" Ôi, cái ông Nguyễn Nhược Pháp Sớm mai em phải đến trường Em bé lắm, ngây thơ lắm Dây thun cột tóc đuôi gà Mẹ dặn rằng may áo trắng Ra đường cho giống người ta Mẹ dặn rằng mặc áo trắng Ra đường cho giống người ta Em không sợ ai làm lấm Trái tim mười sáu như rằm Đừng ai ôm đàn đứng hát Đừng ai ngửa mặt đọc thơ Mẹ dặn rằng n