Thơ Vui
Nghe thơ online Thơ Vui
Download thơ audio Thơ Vui
Mười bảy tuổi, nghĩa là... chớm lớn Nụ cựa mình... sắp sửa thành bông Một tí son, một tí phấn hồng Ta "chấm phá" cho "ai" nhìn ngắm ! Thế mà huynh nhạo : "cô nương... lẳng" "Tại hạ" buồn lắm, "các hạ" ơi ! Huynh ác ghê ! ... Ừ, thế thì thôi ... Muội chả là... dây leo đâu nhé ! Mặc "các hạ" lên đồ... ngấp nghé "Tại hạ" thề chẳng liếc nữa đâu ! Bước ra đường, muội ngẩng cao đầu ..
Khung thành cũng rộng và cao lắm Cớ sao banh cứ vọt ra ngoài Những điều định ngỏ không gì khó Mở lời cứ ... ngọng để thành sai ! Chạy muốn tàn hơi bao lần vấp Thẹn thùng lãnh phạt lỗi "mười hai" Chân tình đến độ ... "hồn nhiên ngố" Buồn ngẩn ngơ vì ... cái nguýt dài ! Nhiệt tình nên lắm phen việt vị Thế tiến công phút chốc lỡ làng Đón chậm, mười phần hư đến chín Đón sớm, bạn
“Trúc xinh trúc mọc bờ ao” Em xinh mà dữ, đứa nào dám ưng? Cớ chi đanh đá quá chừng? Bọn trai làng sợ, chúng bung hết rồi! Kiểu nầy chắc ở giá thôi! Uổng công cha mẹ nửa đời đợi mong Con gái tìm được tấm chồng Để có cháu ngoại bế bồng sớm hôm. Chứ vầy nuôi mãi tốn cơm Hỏng chừng mai mốt nổ bom lại phiền! Nơm nớp lo sợ muốn điên Sanh con tánh nết chẳng hiền khổ ghê!
Hôm qua hái trộm vườn đào Nhỏ lén bắt gặp - ta nào có hay ? Mải mê ăn uống vui vầy Ngờ đâu dưới gốc... có ai đợi chờ ! Lỡ rồi, ta mới giả vờ (Hết đường chạy trốn) ta... làm thơ nói càn : - "Gặp đây anh mới hỏi nàng Vườn hồng đã cho phép... ăn hàng... hay chưa ?" Nhỏ "ngầu" một lát rồi thưa : - "Vườn hồng năm mới nên chưa rao hàng, Không ngờ có kẻ bạo gan Chui rào, chôm trái, chơi
Tiền là Tiên, là Phật Là sức bật Lò Xo Là thước đo lòng người Là nụ cười tuổi trẻ Là sức khỏe tuổi già Là cái đà danh vọng Là cái lộng che thân Là cán cân công lý Ôi tiền là hết ý .