Trang chủ | Phim online | Thời trang | Nghe nhạc | Đọc truyện | Tử vi | Vietnamese poems

Trôi

Nghe thơ online Trôi
Download thơ audio Trôi
Nghe các bài thơ cùng thể loại Thơ Hay
Download các bài thơ cùng thể loại Thơ Hay

phố lại nắng nắng thở ra mùi phố
từng vòm cây phả ánh sáng lên trời
cô gái ấy mỉm cười tươi màu héo
gió nhẹ nhàng nhặt những chiếc mùa rơi

em hãy khóc để tôi nghe ấm áp
chảy tan đi niềm băng giá che lòng
thôi đừng nói khép hờ mi nghe nhé
nửa bên kia trái đất tiếng mật ong

không dễ lắm để sau bao uất đắng
vén mây thơm cho lãng mạn đi tè
cả xe máy cả ô tô cũng dịu
ừ uống vào cho nguôi nhớ giọng ve

xin lỗi phố vì tôi xa lạ quá
bước đi như một chú kiến là mình
tôi chợt ước công viên kia vô tội
để hẹn hò giấc ngủ đến phiêu linh

Thơ cùng thể loại: Thơ Hay

Trên Từng Nỗi Nhớ

Trả em một thoáng Những giọt mưa ngâu Cho em gội sạch Trong tim nỗi sầu Trả em một thoáng Đêm về lặng im Cho em nghe lại Ngày đầu nhịp tim Trên từng nỗi nhớ Tuổi đời mênh mông Trên từng chiếc lá Sương buồn rơi ngông Còn gì đâu nữa Còn ai phụ người Ngày dài đã tắt Trên phố đông vui Em ơi hãy ngủ Quên đi muộn phiền Bước chân rất nhẹ Về giữa thiên nhiên

Trên Đường Thênh Thang

Đường thênh thang Mình tôi đi Âm vang tâm khúc Xuân thì viễn du Trăng vàng rơi Đêm tàn thu Buồn tênh xa lộ Thâm u cõi trần Chuyện trăm năm Hóa phù vân Tóc mây tan tác Duyên phần hợp tan Nẽo về, Đường vẫn thênh thang Mình tôi, Thơ thẫn, hoang mang cuối đường...

Trên Điện Thoại, Mời Rượu Cô Bạn Nhà Văn

Chân mây uống với cuối trời Gã làm thơ đã say rồi, nhà văn! Ước chi đời có đôi lần Gọi nhau để được thưa rằng nhớ nhau Ví trời úa biển tàn dâu Dồn xin kiếp trước kiếp sau: một ngày Cuối trời sẽ hỏi chân mây Nhà văn có lượm thi hài nhà thơ?

Trầm Thúy

Chiều khép mắt xanh trầm thúy nhớ trầm cỏ xanh rủ bóng mực huyền sơ Lòng sương phai Hoài khuất vết chân mờ Trăng ấp-ủ vừng mơ trong đáy mộ chiều đi mãi Thương nắng vàng, nuối lại chút hồng rơi bi-thiết cuối chân ngày Chiều khép mắt xanh trầm thúy nhớ trầm ngàn mây khép tím một giòng thơ

Trái tim người mẹ

Mẹ nhận về hài cốt đứa con traiMột nắm xương không còn nguyên vẹnNgày anh đi tuổi vừa tròn mười támMũ tai bèo vành vạnh vầng trăng.Bảy mươi tuổi, đời mẹ nhiều dâu bểKhóc chồng con cạn kiệt đắng cay!Mẹ chợt thốt lên run rẩy:"Sao mười ngón tay?"Mẹ cố xếp đi xếp lạiVẫn không tin một ngón tay thừa!Thằng út chặt dừa mất ngón cáiBây giờ nhớ lại mẹ còn đau!....Nắng sông Tiền bu