Trang chủ | Phim online | Thời trang | Nghe nhạc | Đọc truyện | Tử vi | Vietnamese poems

Tự cảm

Nghe thơ online Tự cảm
Download thơ audio Tự cảm
Nghe các bài thơ cùng thể loại Thơ Hay
Download các bài thơ cùng thể loại Thơ Hay

Bỗng dưng thấy mình là một vì sao
Rơi thăm thẳm về phương trời cũ
Một vì sao đo vào nỗi nhớ
Va phải cánh môi hồng bỏ quên.

Một vì sao hoang hút nỗi cô đơn
Ðến vạn đời còn ngỡ mình xơ xác
Ðo chiều sâu của trời mới thấy mình lầm lạc
Rơi xuống tận cùng rồi còn hỏi vì đâu?

Có thể đêm là đáy của chiều sâu
Nhưng đêm không đỡ nổi một vì sao lạc
Cố đi tìm cái chiều sâu nào khác
Vút qua miền lặng nào như nỗi nhớ không tên.

Thơ cùng thể loại: Thơ Hay

Tự Bạch, thơ của Phạm Quốc Ca

Những thế kỷ xếp hàng trên giá gỗGiông bão chiến tranh sau gáy sách dàyThi sĩ, triết nhân...Phập phồng giấy mỏngMộng Liêu TraiLấp cuộc sống thường ngày...Mê mải đọcBuồn nôn (1)Xa lạ (2)Tôi lạc hồn đi giữa nhốn nháo chợ đờiMây xứ sở đen màu khói đạnThả hồn mơ tuyết trắng xứ người.Tổ quốc một ngày định mệnh cùng tôiBằng trận bom thùNgỡ trời xanh sụp đổSau đám cháy lửa h

Truyện Tình

Trời ngoài mưa dầm đục Dây trùng dây đan nhau Thương yêu thành ngã bốn Quán trong nhỏ môi thầm Tình nhân đôi gặp gỡ Đan nhau bằng ngón tay Ý riêng tôi nhân ái Chứng kiến ngồi vu vơ Tình nhân đôi nho nhỏ Đan nhau bằng mắt ngơ Phút ấy thật hiện sinh Truyện tình ôi dung ái!

Trường Xưa

Chiều nay em ngồi nhớ trường xưaThầy cô, bè bạn còn đâu nữamấy mươi năm rồi lúc tiễn đưatrời buồn trời lại đổ cơn mưabiết viết chi đây hỡi bạn bècho thầy về lớp mái trường xưavề cây phượng đỏ nắng lưa thưavề mùa hè không đến năm xưacủa thời áo trắng yêu không nóiđể nhạt màu môi lẫn nụ cườinhư chiếc lá vàng một lần rơicũng đã tàn phai giữa cuộc đờiChiều nay em

Trong lời ru quê mẹ

Một đầm sen bát ngátNở ngàn đóa ca daoĐã vút thành đỉnh caoTiếng ru hời quê mẹTiếng vang muôn thế hệTừ mảnh đất làng Sen.Bác như vì sao lênTrong đêm hè yên lặngGiữa ngàn câu hát dặmMan mác lũy tre làng,Bác như mảnh trăng vàngHiện tròn sau khóm trúc.Nghe tứ bề rạo rựcKhung dệt hát tự tình,Bác như buổi bình minhMặt trời lên rực đỏ.Nghe xôn xao ngọn gióHòa thắm điệu dân caNâng cánh cò

Trời quê

Sông chảy ngàn năm đôi mắt nhớĐơn hình dáng núi mỏi mòn trôngCon đứng nhìn trời mây tóc trắngCon nước chiều nay con nước trongNgô đồng gọi gió về ươm nắngLúa đã đơm bông trĩu lối vềNón trắng chao nghiêng trời thơ lặngVẫn đàn bướm mộng níu hồn quêSóng nước xô nghiêng mấy điệu hòNhủ lòng cát lặng vẽ dòng trôiLớp lớp chim trời theo lối gióNối dòng xao động những buồn vuiNắn