Vẽ bóng tối
Nghe thơ online Vẽ bóng tối
Download thơ audio Vẽ bóng tối
Nghe các bài thơ cùng thể loại Thơ Hay
Download các bài thơ cùng thể loại Thơ Hay
Nếu bây giờ
Bảo tôi vẽ bóng tối
Tôi sẽ vẽ
Những đôi cánh của chiêm bao mọc ra từ nước mắt
Những vầng trăng trên gối ngủ bài thơ
Những ngọn đèn cô đơn bên những trang bản thảo
Những hạt lệ đang lau khô nỗi buồn
Những bóng đôi trong cuộc khiêu vũ kỳ diệu của hạnh phúc
Tôi sẽ vẽ cả tôi với bước chân đang vượt qua đêm dài
Tôi sẽ vẽ làm sao để người xem tranh thấy được
Bóng tối chỉ là ảo ảnh.
Thơ cùng thể loại: Thơ Hay
Vào Tù
giật mình tỉnh dậy, chốn nào đây ? bốn bức tường đen, tối đặc dày thoang thoảng quanh đây mùi ẩm ướt vo ve cùng góc, muỗi bao vây mặt mày sưng húp đau khôn xiết thân thể bầm tê, máu tắm đầy mật thám cho mời ta khi sáng giờ đây mới nếm cảnh tù Tây
Vầng trăng không tuổi
Ðừng hỏi dòng sông đi đâuMột vầng trăng còn ở đóÐừng hỏi ánh vàng về đâuGót hài trên bờ hoa cỏDáng người nghiêng qua cổ phốNhớ thương là chuyện bao nămNhư lòng đã soi mấy độThực, mơ đọng lắng thành vầnNhư sông bao giờ cũng hátBuồn vui là tự nơi mìnhNụ cười hay hoa lan biếc"Thương người như thể thương thân"Khi về bên sân lan cũÐọc bài thơ cổ tường nhàNhư trăng trái tim thi
Vẫn Phố Mùa Ðông
Vẫn phố mùa đông tuyết trắng con đường kỷ niệm chạy quanh vẫn hàng ghế xưa im vắng xa vời ký ức mong manh Ðợi chờ gì ở mùa xuân lỡ bước chia thành hai ngả quay lưng bỗng thành kẻ lạ nỗi buồn chật chội bước chân Chiều nay nghe gió thật gần tuyết rơi lạnh lùng bốn phiá giòng Seine âm thầm lặng lẽ trong tim dậy sóng không cùng Vẫn còn lối cũ mùa đông cổ tích ngàn năm xa lắm đi qua t
Vách Trăng
vọc mặt uống trăng lưỡi đêm xoắn môi trầm nụ nở hương say xoắn môi hồn rơi vung vãi đáy thầm loạn cay . bàn tay lần theo cánh bướm hờ trên nỗi nhớ tìm trăng sóng ngăn .vụn tình tơi tả khỏa tay ướt mặt chị Hằng bướm thầm khép cánh vội mơ thẫn thờ môi lạ đẫm giòng thơm chảy ngược át nhau tiếng sóng gầm . len vách đầy hơi ấm quyện trăng trườn. với. rời. xa giọt nước mắt n
Vách Thầm
ở chỗ không có gió vách thầm bóng tối quyện đôi chân ôm xích đời nhăn nheo ngày tháng lạ nhấn chìm nhau bằng nụ hôn bão biển cột thời gian vết đá lăn trầm *** tự cố chiều không mưa nắng không treo bàn thờ sắc lam quấn quyện dĩ vãng có hai mặt kiếm cụt và chiếc lá xương xẩu đeo trên hai vai đi với gió buổi sáng có cơn mưa nhỏ (nắng hờn nên giận chẳng sang!) về cõng trên lưng ký ức