VƯƠNG VẤN ĐÈO NGANG
Nghe thơ online VƯƠNG VẤN ĐÈO NGANG
Download thơ audio VƯƠNG VẤN ĐÈO NGANG
Nghe các bài thơ cùng thể loại Thơ Hay
Download các bài thơ cùng thể loại Thơ Hay
(Mến tặng Ng.Minh)
Chạy dài như nổi nhớ
Qua quá nhiều cách trở
Nên mới gọi là Đèo - Ngang
Lạc buớc chân về với Bà Huyện Thanh Quan
Nghe tiếng quốc chiều tà gọi hồn đá vỡ
Núi cúi khom mình như nặng nợ
Gánh hai đầu oằn trỉu Giang sơn
Đứng giữa đèo ngang
Đầu mùa lá rụng
Hoa nắng cài mái gió , mé biển chao nghiêng
Lác đác nhà tranh , vẫn sông suối ảo huyền
Câu hát tiều phu
Còn loang chiều sim tím
Sương khói cuối trời bịn rịn
Bãng lãng cuốn chân mây
Nhắp chén rượu sông Ròn
Nhìn sóng tràn đá nhảy
Chát đắng đầu môi nổi nhớ cố nhân
Câu thơ viết về con đường xẻ dọc chiều trăng lặn
Cách lòng nhau
Thành vương vấn...Đèo- Ngang.
Quảng Bình mùa thu 2007
Thơ cùng thể loại: Thơ Hay
Vườn xưa
Ai mơ giàu có cứ mơTôi về với mảnh vườn xưa dịu dàngVườn xưa còn tím hoa xoanMùa xuân bướm vẫn rủ đàn về bay.Tôi về tìm lại thơ ngâyNụ hoa e ấp bàn tay ân cầnVườn xưa còn bạn tri âmTình chưa buôn bán lòng không hững hờ.Vườn xưa giờ hóa vườn mơKhông ganh ghét chẳng được thua với đờiĐêm vui trải chiếu ra ngồiĐếm ông sao sáng nhớ người ngày xưa./.
Vườn Mía
Buổi chiều gió thổi qua vườn mía Mẹ đứng sau nhà, mắt đỏ hoe Gió đuổi chạy dài trên sóng lá Dòng đời nặng nghiến cuối hàng tre Đã biết bao người không trở lại Nên vườn mía ấy lắm bi thương Đêm đêm trăng giải trên hàng mía Nhạc dế ru buồn lạt tiếng sương...
VỌNG PHU
Khuôn mặt đẹp và buồnNgười đàn bà bồng con ngồi trên núiBiển vợi xaBình minh chìm trong sóngBiển thẳm xanhVà hoàng hôn màu hồng ngọcRồi lặng đêmTrăng rười rượi trên tócKhuôn mặt đẹp và buồn bất độngGió khóc lời ru... Hàng ngàn nămĐừng ai hỏi vì sao biển mặn.../.
Vọng Các
Điện vàng cung các ánh quang đăng Đàm hoa mỗi bước sáng như trăng Nhẹ gót phương Tây ... đêm Vọng Các Đài sen rạng rỡ sắc tinh anh Mây trời ngũ sắc tiếng thanh ca Thướt tha lụa mỏng khói bay xa Khoan thai nhịp phách tay ngà ngọc Tiếng trúc êm đềm đêm thiết tha Ta từ vạn lý trở về đây Áo vạt phong sương quyện khói mây Trêu ngươi một khúc nghê thường ấy Hoa cười ngọc thốt thêm ngất ngây
Với thời gian
Mùa này có một chòm mây rất cũChợt xanh trong đến ngơ ngẩn giữa trời Chiều nay có một người rất cũSao lạ lẫm quá, thời gian ơi! Tất cả vẫn là những điều rất cũ!Mỗi mùa qua ta gặp giữa ngày thườngLá cứ đổ và hoa cứ nở Chẳng cần chờ phải nhớ hay thương! Bức thư cũ ta viết rồi không gửiGiờ như cho một ai đó khác rồi Góc - để - quên bụi mờ trên ô cửaRanh giới ngày nào - ch