Trang chủ | Phim online | Thời trang | Nghe nhạc | Đọc truyện | Tử vi | Vietnamese poems

XƯƠNG RỒNG TRÊN CÁT

Nghe thơ online XƯƠNG RỒNG TRÊN CÁT
Download thơ audio XƯƠNG RỒNG TRÊN CÁT
Nghe các bài thơ cùng thể loại Thơ Hay
Download các bài thơ cùng thể loại Thơ Hay

Khổ như chị đến thế thôi

Lẽ đâu giời vẫn bắt người khổ thêm



Xương rồng đội cát mà lên

Đem gan con gái làm mềm đá xanh

Chân trần qua lửa chiến tranh

Tuổi xuân chị, đã hoá thành núi sông



Ngày về, biển vẫn mênh mông

Múc lên nước đục mà trong với đời

Cong vênh đành một kiếp người

Với ai cũng chỉ rằng: Tui thiệt thà

Huy chương buộc giắt vách nhà

Thương bạn nằm chốn rừng xa không về



Biển thì xanh tít ngoài kia

Xóm nghèo cát trắng bốn bề bủa vây

Tay gầy che nắng xiên cây

Lá dương khói đốt còn cay mắt người

Gồng vai gánh lấy cuộc đời

Cắn răng chẳng hé nửa lời kêu ca



Như xương rồng giữa phong ba

Chị bấu vào cát mà qua phận mình.

Thơ cùng thể loại: Thơ Hay

Xuồng đầy

Con ơi mẹ dặn câu nàySông sâu chớ lội đò đầy chớ điNgười dưng người ở đâu vềĐi cùng ta một chuyến đi xuồng đầy.Hớ hênh nghiêng chút bên nàySông sâu chới với bàn tay chia lìa.Hớ hênh nghiêng chút bên kiaGiọt đau thương sẽ đầm đìa mắt ai.Biết rồi!... vai cứ kề vaiKệ cho mấp mé cả hai mạn xuồng.Bưởi nhà ai chín sau vườnGió bâng quơ thả làn hương giữa trờiCu vườn thong thả bay

Xuân Viếng Hàn San

Hàn San cổ tự* đỉnh nghinh phongGội nắng Cô Tô** rạng ánh hồngKhói sớm Đông nam về cửa biểnChuông chiều tây bắc vọng bờ sôngRu tình mặc khách lòng an tịnhXúc cảm thi nhân bút trổi bồngKhởi một niệm từ nơi đất phậtXuân tràn tự tại khắp chân không -------- *Hàn San = núi Hàn có ngôi cổ tự ở ngoại thành Cô Tô

Xuân Muộn Màng

Xuân về từ cõi xa xăm Miên mang tâm thức tơ tằm vấn vương Hương hoa ngào ngạt bên đường Mưa xuân nhẹ hạt vô thường rơi rơi Tình quê xa ngút mù khơi Tình em sương khói một thời gieo neo Từ em quê cũ vẫn nghèo Xuân về ấm lạnh buồn theo hương trầm Điêu tàn một kiếp trăm năm Hoa phong nhụy độ tơ tằm ly tan Từ anh nghe đã muộn màng Xuân xanh tan tác đông tàn hóa thân

Xuân Đất Khách

Xuân nay trên đất khách buồn không hởi Gió lạnh canh thâu, sương tuyết nhuộm một màu Xuân tha hương Mai sắc thắm còn đâu Và tiếng pháo với mùi hương nắng mới Xuân đất khách buồn lê mòn gót nhỏ Xuân quê người buồn lử thứ khôn nguôi Xuân đến nơi buồn khơi lên mắt ngọc Xuân xứ người đời chẳng biết màu xuân Xuân xứ người không tiếng pháo tưng bừng Có chăng chỉ từng giờ nơi bàn n

Vượt lên số phận

Này bảng đen chứa chan điều thiện nghĩaPhấn trắng mập mờ trí tuệ thông minhXưa thầy dạy: phải "vượt lên số phận"Đâu ngờ em có lúc .... tự hỏi mình?Kẹp viên phấn giữa ngón tay bất lựcEm nhớ như in lời nói của thầyLời đâu chỉ hoa thơm và trái ngọtPhải biết cười ngay cả lúc đắng cay!Từng con chữ toát mồ hôi khó nhọcVỡ mộng hồn em như những rãnh càyDẫu mùa vụ như ươm vàng h