Nỗi niềm riêng với Huế
Nghe thơ online Nỗi niềm riêng với Huế
Download thơ audio Nỗi niềm riêng với Huế
Nghe các bài thơ cùng thể loại Thơ Quê Hương
Download các bài thơ cùng thể loại Thơ Quê Hương
(Tặng những người con Huế xa quê)
Đi chưa trọn nỗi đoạn trường với Huế
Ba mươi năm luôn giấu kín trong lòng
Hành phương nam thăm thẳm nhớ mùa đông
Cái lạnh Huế vẫn âm thầm đeo đẳng.
Nỗi nhớ quê gặm mòn đời phiêu lãng
Trên quê người hồn gửi tận Cố Đô
Biết bao năm rong ruỗi khắp sông hồ
Lòng trĩu nặng một hồn sầu xa xứ.
Ngược thời gian tìm về ngày xưa cũ
Tôi lớn lên núi Ngự chở che mình
Dưới mái trường yêu dấu mộng hồn nhiên
Mùa phượng đến nhạc ve buồn tấu khúc.
Nước Hương Giang vỗ về bao tủi nhục
Giòng sữa hiền, mẹ nuôi dưỡng lớn khôn
Sông êm đềm... dòng chảy nhẹ buồn tênh
Như Huế đó... vẫn muôn đời sâu thẳm.
Nhớ Nam Giao đường dốc cao thăm thẳm
Chiều Thiên - An con nắng ngã bên đồi
Khải - Định u buồn... triều đại xa xôi,
Bao hửng phế đã khép vào quá khứ
Sông hiền hòa, nước đổ về trăm ngã
Mang phù sa vun đắp những vườn khoai
Nhớ Huế lạ lùng... thương Huế mọi nơi
Nghe đâu đó tiếng gọi mời răng rứa!
Bến Văn Lâu bóng Hoàng Thành mưa phủ
Dấu rêu mờ thành quách cũng tang thương
Gia Hội đêm buồn, người ca kỹ sông Hương
Bao đêm trắng ủi an người lỡ bước.
Đã qua rồi một thời bao mộng ước
Đêm Hương Giang nức nở điệu Nam Bình
Dân chài nghèo đời sông nước buồn tênh
Người dân khổ đất cày phơi sỏi đá.
Nắng lạnh quanh năm, mưa dầm tầm tã
Thương o nghèo... gánh nặng chợ chiều đông
Thơ cùng thể loại: Thơ Quê Hương
Nỗi lòng con hổ
Hỡi loài người lắng nghe lời cầu thỉnh Hãy dừng tay thôi tàn sát chúng sinh Vì lợi danh quên đi hạnh phúc mình Bao thú hiếm đã gần ngày tuyệt chủng Chúng săn bắt đặt bẫy mìn tìm diệt Bầy thú hiền chết thảm bởi cung tên Đốt phá rừng mua bán thú khắp miền Muôn loài vật từ đây đang lâm nạn Nơi rừng hoang tiếng ì ầm súng đạn Lũ chúng tôi luôn khiếp đảm hồn kinh Bắt nhốt lồng chờ
Nhớ Phước Long
(Gởi về Phước Long quý mến. Tặng các bạn Thủy, Phúc, Nguyệt, Duyên, Trang, Thu, Phước và tất cả những người thân yêu) Sáng hôm nay nghe lòng rười rượi Nỗi ưu phiền nhớ kỷ niệm ngày xưa Bà Rá Phước Long ngày nào êm ái Xa thật rồi... mà ngỡ mới hôm qua Hăm mấy năm qua Rời xa vùng đất khổ Về miền xuôi rồi rong ruổi bao miền Bù Đốp cũ những ngày tao loạn Đêm Đa Kia, Sông Bé ngủ bên r
Nhớ mùa phượng cũ
(Tặng Thanh Tâm) Ta nhớ mùa hoa phượng Màu hoa đỏ thắm đường Hàng cây buồn lặng sóng Sóng sánh bờ sông Hương Thành quách sao ngủ vùi? Phố cũ nhớ khôn nguôi Người đi mờ năm tháng Một cánh chim cuối trời.
Nhớ Đà Lạt
1981 Tám năm qua thời gian bao thay đổi Vẫn không quên thành phố đẹp sương mù Thung lũng buồn như lá rụng chiều thu Đêm dịu dàng ta cùng nàng dạo phố Sao đầy trời sương vây thành phố nhỏ Trăng lững lờ nghiêng ngã bóng Xuân Hương Chuông giáo đường ngân vang đêm cầu nguyện Anh cùng nàng cầu xin Chúa bên nhau Đẹp làm sao ôi giây phút ban đầu Nàng e lệ nép mình bên song cửa Hồn ngất ngây với t
Nhà Tôi
Tôi đứng bên này sông Bên kia vùng địch đóng Làng tôi đấy xạm đen màu tiết đọng Tre cau buồn tóc rũ ước mơ sương Màu trắng vôi lờm lợp mấy khung tường Nếp đình xưa người hỡi đau gì không ? Tôi là anh lính chiến Rời quê hương từ dạo máu khơi dòng Buông tay gầu vui lại thuở bình mong Ghì nấc súng nhớ ơi ngày chiến thắng Chân chưa vẹt trên nẻo đường vạn dặm Áo nào không phai nhạt