Vơ Vẩn Ngoài Thềm
Nghe thơ online Vơ Vẩn Ngoài Thềm
Download thơ audio Vơ Vẩn Ngoài Thềm
Nghe các bài thơ cùng thể loại Thơ Tình
Download các bài thơ cùng thể loại Thơ Tình
Mưa rắc trắng
Bao vương niệm vỡ òa trên mặt nước
Chú ếch cũng là vua
Cô bướm vàng vẩn vơ trong mưa
Cánh đã ướt sao vẫn còn nghịch thế
Những hạt mưa nối dài như thế
Bắc cầu mưa giữa đất với trời
Để chẳng còn mênh mông hai mươi
Khoảng cách xa bỗng giờ gần quá
Lá tre khô là con thyền nhỏ
Trên mặt ao chở ngọc của trời
Có chú cá vô tình không biết
Quẫy đuôi bơi làm hạt tan rơi
Có cô bé tiếc ngẩn ngơ ngọc ướt
Thấy bướm vàng ngỡ sắc nắng trong mưa...
(BN Hoa Cát - Nghệ An)
Thơ cùng thể loại: Thơ Tình
Vô Tình
Hững hờ gió thổi rung cây Một bông hoa phượng rơi ngay đầu thềm Ra sân định nhặt tặng em Ngờ đâu em đã đến xem trước rồi ! Mà em muốn nhặt thì thôi Chiều nay gió lớn hoa rơi đầy trường Hai người ai cũng vội nhường Bông hoa nằm đó đáng thương chưa kìa Biết bao hoa rụng đằng kia Sao em chỉ muốn đòi chia hoa này ? Tình cờ cúi nhặt chạm tay Làm sao biết được là ai vô tình ? Ngỡ ngàng e
Vô Tình
Đom đóm nhấp nháy thấp cao Tôi mười bốn tuôi, em vào mười hai Hàng ngày, mỗi buổi sớm mai Em đi gánh nước giếng khơi trước nhà Giếng nhà tôi vơi ít ra Trong tôi chớm nở nụ hoa ai trồng Tôi lên trung học phổ thông Em đã biết mặc áo hồng cười duyên Bâng khuâng vào tuổi thanh niên Nhưng mà tôi chẳng làm quen em nào (Mẹ nói cây hồng thêm cao Mẹ chưa định gửi hoa vào nơi đâu) Bốn năm chinh chi
Vô Tình
Hững hờ gió thổi rung cây Một bông hoa phượng rơi ngay đầu thềm Ra sân định nhặt tặng em Ngờ đâu em đã đến xem trước rồi ! Mà em muốn nhặt thì thôi Chiều nay gió lớn hoa rơi đầy trường Hai người ai cũng vội nhường Bông hoa nằm đó đáng thương chưa kìa Biết bao hoa rụng đằng kia Sao em chỉ muốn đòi chia hoa này ? Tình cờ cúi nhặt chạm tay Làm sao biết được là ai vô tình ? Ngỡ ngàng e
VÔ LÝ
Chẳng nhẽ suốt đời chỉ thế này thôi?Ta nhớ về nhau, sự hiểu lầm không xoá nổiEm chẳng thể nói ngàn câu xin lỗiBởi rất vô tình, em có tội gì đâuDù chỉ một lần anh nói yêu emCũng đã đủ ngàn đời em nhớDầu đã chia xa mỗi người mỗi ngảLời dịu ngọt thuở nào em mãi tin yêu Rồi sẽ lại có một ngày... có một đồi thôngNhư ngày xưa khúc khích cười trong láTa đứng nép vào nhau, trốn
Vô Đề
Tôi nói về em như nói với con tàu Còn tôi chính là dòng sông nhỏ bé Tôi lại nói về em như nói về cây phượng vĩ Rằng tôi đang tháng giêng nào phải tháng năm đâu! Tiếng của em là tiếng ve mùa hạ Lòng tôi đây đầy ắp gió thu Em đừng đến làm người khách lạ Trong mắt tôi em sẽ bơ vơ Xin thứ lỗi và đừng như thế nữa Tôi chẳng phai mùa cho phượng nở xôn xao Là dòng sông tôi ẩn mình lặng l