Trang chủ | Phim online | Thời trang | Nghe nhạc | Đọc truyện | Tử vi | Vietnamese poems

Vội vàng

Nghe thơ online Vội vàng
Download thơ audio Vội vàng
Nghe các bài thơ cùng thể loại Thơ Tình
Download các bài thơ cùng thể loại Thơ Tình

Tặng Vũ Ðình Liên

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Củ yến anh này đây khúc tình si;
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,
Mỗi buổi sớm, thần Vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng đời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại.
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời
Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt.
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?
Chẳng bao giờ, ôi! chẳng bao giờ nữa...

Mau đi thôi! mùa chưa ngả chiều hôm,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chuếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thánh sắc của thời tươi;
- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Thơ cùng thể loại: Thơ Tình

Với sông Hồng

Xa lắc cánh buồmHư ảo một dòng sôngMộng du chảy qua đời tôi - năm thángĐêm ngửa mặt sao trời nhoi nhói sángThất vận câu thơLỗi hẹn với sông HồngMẹ một đời thầm lặng sống bao dungDắt lúa lội qua mùa Đông thoi thópMẹ từng giấu vào đêm nghìn giọt khócQuả bàng khô chờ rụng lúc không ngườiMẹ ru hời hạt thóc - những mong tôi...Tóc người lẫn với mưa nguồn chớp bểCon xa mẹ xa quê bi

Với Nhau

Với nhau sỏi đá nở hoa Tháng đau đánh mất ngày già đi hoang Trái tim mở cửa thênh thang Câu thơ đẫm nguyệt mênh mang sông dài Với nhau dạo khúc quan hoài Mưa ghen chợt lắng, hờn phai trong hờn Với nhau, đẹp nghĩa vàng son Với nhau, lấp biển rời non cũng vừa Có nhau nhẹ gánh tương tư Ta thương, ta hận tình xưa vẫn nồng Có nhau tận nghĩa thủy chung Lại như bèo nước trên dòng trường lưu

Với Mỵ Nương

Ngày em đi tìm mình bóng anh xa khuất những dấu chân đơn độc để lại em muốn được ướm thử như câu chuyện cổ tích, rồi người đàn bà mang thai như câu chuyện thần tiên rồi người đàn bà sinh nở nhớ thương ơi, em làm sao có thể ươm ngọn gió ngày mai trên thân thể của mình Em đi, đi mãi những giọt sương khô trên lá Những chiếc rễ mỏi mệt trong đất những đôi cánh mong manh nằm lại ve

Với Mình

Trong vắt như thủy tinh Nỗi giận hờn vô cớ Buổi chiều đầy mong nhớ Đọng trong gió heo may . Ríu rít trên vòm cây Đôi uyên ương làm tổ Vậy mà mình đơn lẻ Có thể nào không em ? Chiều nhường chỗ cho đêm Tưởng chẳng còn khao khát Nhưng xạc xào gió hát Vẫn lầm bước chân em. Một cánh cò bay khuya Chở cô đơn nặng cánh.

Với Huế

Anh tiếc mình không có ở đâyMột người yêu thuở còn bé dạiÐể sau bao ngày cách xa tìm lạiBóng dáng em trong bóng dáng kinh thành.Năm bốn mùa Huế bốn mùa xanhNhững khu vườn tiếng chim ánh nắngAnh đi giữa ồn ào yên ắngCung điện lăng vua phố chợ cửa nhà.Hỡi người yêu anh chưa có bao giờEm ở đâu trong màu xanh giăng mắcÐường thì bằng, anh bước cao bước thấpChỉ sợ bất ngờ em đâu đó hi