Xuân Mình
Nghe thơ online Xuân Mình
Download thơ audio Xuân Mình
Nghe các bài thơ cùng thể loại Thơ Việt Nam
Download các bài thơ cùng thể loại Thơ Việt Nam
Nhà anh ở bây giờ
Mùa xuân hoa chưa nở
Chăn chiếu của người ta
Đắp hồn hoang đi trọ
Sao em năng tới lui
Vì cổng then buông ngỏ
Vì không phải bấm chuông
Vì không nuôi chó dữ
Vì em sợ anh buồn
Vườn anh trồng thương nhớ
Nuôi chim bằng tình yêu
Lồng tre ba bốn cửa
Anh lười chả muốn cài
Chiều kia chim ướt rũ
Anh nhóm lửa hong hồn
Khói làm chim cay mắt
Chim khóc anh buồn hơn
Ru chim anh khẽ thở
Thấy chim thiu thiu ngủ
Anh ngồi anh ước mơ
Nhà anh ở bây giờ
Mùa xuân hoa đua nở
Anh thôi đời ở trọ
Sẽ nghĩ chuyện làm thơ
Viết kín mươi quyển vở
Anh đan một chiếc lồng
Sơn nhiều màu rực rỡ
Nhốt kín em trong đó
Vì anh cũng biết ghen
Chim chẳng còn ướt rũ
Cuộc đời rụng trái sầu …
(1960)
Thơ cùng thể loại: Thơ Việt Nam
Xuân Đôi Ta
Em trở về đây, đáp lại lời Anh từng buông gọi giữa xa xôi . Nghìn trùng non nước đìu hiu nhớ, Đã vọng hồn anh đến cuối trời . Anh đã chờ và cây đã xanh, Lừng mùa bay dậy tiếng mây thanh, Em về, mắt đẹp ngời như thuở Em chửa theo chồng, vẫn mến anh. Anh đợi chờ em suốt bấy lâu, Nhủ thầm: xuân thắm chả phai đâu, Một khi xuân thắm là mong nhớ, Và cả thiên thu: vĩnh viễn sầu! Áo em s
Xuân Đầu Tiên
Mai sáng mai, trời cao rộng quá Gió căng hơi và nhạc lên mây Đôi lòng cũng ấm như xuân ấm Chỉ có ao xuân trắng trẻo thay . Mai này thiên địa mới tinh khôi Gió căng hơi và nhạc lên trời Chim khuyên hót tiếng đầu tiên hết Hoa lá hồ nghi sự lạ đời . Trái cây bằng ngọc vỏ bằng gấm Còn mặt trời kia tợ khối vàng Có người trai mới in như nguyết Gió căng hơi và nhạc lên ngàn. Thuở ấy càn khô
Xuân Ấm Hương Rừng
Thương em , trăng xế nửa vầng , Mùa xuân thở ấm hương rừng trên vai . Giang tay ôm bóng núi dài , Đá thiên sơn có hồn ai tạc hình ? Tiếng vang chim lạ gọi mình , Huyền âm chín cõi u minh truyền về . Sao chìm đáy mắt sơn khê , Màu đêm dã thú hôn mê tóc rừng . Lửa sàn linh loạn hoa dung , Núi nghiêng vai áo cẩm nhung đổi màu . Hồn nào ngủ thiếp bông lau , Bạc thời gian , cánh bướm sầu ngàn xưa . Ch
Xuân
Tôi có chờ đâu, có đợi đâuĐem chi xuân lại gợi thêm sầu ?-- Với tôi, tất cả như vô nghĩaTất cả không ngoài nghĩa khổ đau !Ai đâu trở lại mùa thu trướcNhặt lấy cho tôi những lá vàng ?Với của hoa tươi, muôn cánh rã,Về đây đem chắn nẻo xuân sang !Ai biết hồn tôi say mộng ảoÝ thu góp lại cản tình xuân ?Có một người nghèo không biết tếtMang lì chiếc áo độ thu tàn !Có đứa trẻ thơ
Xuân
Luống đất thơm hương mùa mới dậy, Bên đường chân rộn bước trai tơ. Cây xanh cành đẹp xui tay với; Sông mát tràn xuân nước đậm bờ. Ồ những người ta đi hóng xuân; Cho tôi theo với, kéo tôi gần ! Rộn ràng bước nhịp hương vương gót, Nhựa mạnh tuôn trào tưởng dính chân. Bắt gặp mùa tươi lên rún rẩy, Trong cành hoa trẻ, cổ chim non. - Có ai gửi ý trong xuân cũ, Đất nở muôn xuân vẫn chẳ